[Vu Lan 2014] Mẹ ơi ! Ba ...

MẸ ƠI, BA... Ba có thói quen hay nói một mình, mẹ đừng lấy làm phiền lòng mẹ nhé! Chẳng qua là vì ba đã quá lẻ loi trong cuộc đời này mà thôi! *** Mẹ! Con viết những dòng này, chẳng có dịp chi đặc biệt, chẳng phải sinh nhật ba, cũng chẳng phải ngày của ba, chỉ đơn giản là con đang là một đứa con gái đang có một ngày rất mệt mỏi, vì đã bị cuộc đời này quật ngã... Mẹ ơi, Ba là người thay thế cho ông bà ngoại sống cùng mẹ đến cùng đích cuộc đời. Ba, từ lúc con nhận thức được cuộc đời, trong mắt con ba là một người đàn ông lặng lẽ... Con chẳng nhớ gì về những tháng ngày con còn bé xíu, nhưng lại nhớ rất rõ một kỉ niệm, đó là khi ba cứ cố hỏi con gì đó trước khi mẹ chở con đến trường mẫu giáo, con đã trả lời ba một cách gắt gỏng. Sau đó, con đứng giữa nhà, khóc! Ba hoảng, bảo mẹ "Tự nhiên nó đứng đây khóc à!" Thật ra, cả ba và mẹ lúc đó không biết, lúc đó con khóc là vì con ân hận... Mới đó thôi... kỉ niệm trong con như chỉ mới ngày hôm qua, ấy vậy mà...